Auctioneer recreates Debden Manor in Stansted saleroom



STANSTED'S fine art auctioneer Sworders has transformed the inside of its Cambridge Road salesroom into the interior of an imposing 18th century manor house. The space inside the company’s headquarters has been created to look like the rooms within Debden Manor near Saffron Walden – a beautiful former rectory, which was sold in the summer.
It was the home of leading architect Bobby Chapman and his wife Virginia, who amassed an impressive collection of furniture, paintings and antiques over their 40 years at the property. Over 1,000 items have been transferred to Stansted for an auction on October 15 and 16.
Sworder’s managing director, Guy Schooling said: “We wanted to create as theatrical an experience for those attending the auction as possible. So we have partitioned our main sales area into various ‘rooms’, painted them to match the colours used in the original building, and arranged the contents accordingly. Our 250-page catalogue is presented as a wander through the manor house, and we wanted the auction room to reflect that.”
The transformation has included hanging giant, 8ft by 6ft photographs of various aspects of the house around the sales room, with the actual items depicted on them placed nearby. Rooms recreated include the drawing room complete with its marble obelisks, dining room with its 18th century portraits and library together with its collection of books - several of which are signed and first editions.
Mr Schooling added: “One problem we had to overcome was that Debden Manor is on several floors, but our salesroom is all on one level. So we have turned a room off our reception area, which replicates the entrance hall of the manor house, into the ‘cellars’ - complete with bottles of wine, bin labels and even enamel road signs! The main staircase hall was trickier still. But luckily we found an original roll of wallpaper used on the Debden Manor stairs in the attic of the house, which we have reproduced instead.”
Pieces in the gardens of the original property have been accommodated as well, and placed on the grassed areas in front of the auction room in Stansted Mountfitchet – including marble busts, benches, and a two metre tall stone urn on a plinth.
Guy Schooling added: “We are selling the contents room by room as well as we can. Obviously we have to leave space to allow people to walk around, but we have done our best to stage the sales room so that it matches the layout of the original property as closely as possible.
“We wanted to do it with a flair and attention to detail that has not been tried before – and we have certainly never heard of anything that’s been done on this scale previously.”
There are four viewing days prior to the sale – Friday, October 11, 9am-5pm; the weekend of Saturday and Sunday, October 12 and 13, 10am-1pm, as well as Monday, October 14, 9am-5pm. Viewing is also available on both auction days, 15 & 16 October, from 9am.

Vùng đất hứa


LTS: Bắt đầu từ hôm nay, nhật báo Người Việt sẽ đăng các bài tham dự cuộc thi viết “38 năm Little Saigon-35 năm Người Việt” vào mỗi Thứ Năm và Chủ Nhật hàng tuần, trên cả báo giấy và Người Việt Online. Tên tác giả được ban tổ chức thay thế bằng mã số. Hạn chót nhận bài thi là ngày 8 Tháng Mười Hai, 2013. Rất mong sự hưởng ứng của quý bạn đọc gần xa.
Tác giả (35-001)
Khu tôi hiện ở thuộc loại Condo, khu nhà không giàu, không nghèo, hai vợ chồng có job, có tiền down 20% là được mua, trước khi mua nhà này hai vợ chồng tôi đã lùng sục nhiều nơi, lựa sao cho vừa túi tiền, mà nhắm được căn nhà ưng ý lại giữ được trường học tốt cho con, là trường tụi nhỏ đang học.

Gia đình chúng tôi đi dự đám cưới sau vài tháng tới Mỹ.

Cuối cùng gia đình tôi mua được căn nhà tầng một, căn bìa, bên cạnh có khu vườn nhỏ với thảm cỏ xanh tươi mát, trước mặt là con đường, bên kia con đường là khu Shopping với đủ thứ hàng quán, chợ búa, nhà băng, tiệm ăn của Mỹ, và chỉ lọt có một tiệm Việt Nam đó là tiệm Nail rất sang trọng, vì khách toàn Mỹ trắng.

Xin phép cho tôi nói về tiệm Nail nầy, đây là tiệm đầu tiên tôi bước vào ngành Nail.

15 năm về trước khi chập chững bước vào ngành, tôi đã xin vào đây làm, những buổi trưa buồn, vắng khách, tôi thơ thẩn vòng vòng các quán xá, đứng ở phía trước mỗi quán chút xíu, nhìn vào không mục đích, rồi bước đến văn phòng Real Estate, họ quảng cáo bán nhà, họ dán hình những căn nhà single, townhouse, condo của khu nầy, với những giá mà tôi nghĩ rằng gia đình tôi không bao giờ với tới được dù là condo, có một em đồng nghiệp đi theo, chắc cũng muốn chọc cho vui, chỉ tôi dãy nhà bên kia đường.

- “Cô ơi, cô có tiền thì mua căn Condo bên kia kìa, sang lắm, có 99 ngàn hà!” [đó là thời giá năm 1999, giá nhà chưa thổi cao như bong bóng].

Tôi mỉm cười chua chát:

-Em có tiền thì mua đi, Cô nghèo mạt rệp làm gì có tiền mà mua.

Nói vậy, nhưng tôi cũng nhìn những dãy nhà lấp ló sau hàng cây bên kia đường với một ước mơ mà nghĩ rằng chẳng bao giờ mình sờ tới được.

Nhưng cũng từ đó, tôi cố gắng thực hiện cho bằng được mơ ước của mình, xứ Mỹ mênh mông rộng lớn, nhưng đầy ấp tình người, cho tôi nhiều cơ hội.

Với nghề nghiệp của mình, tôi đã vượt qua bao nhiêu sóng gió, thử thách gian lao, đi sớm về trễ, chăm chút từ bộ móng tay cho khách và ông xã tôi là người bạn đời đồng cam cộng khổ cùng tôi sát vai chăm sóc các con, nuôi dạy nên người, để gia đình tôi có được như ngày hôm nay. Tôi và ông xã lúc nào cũng nghĩ đến câu “Tự lực cánh sinh”, tự mình là chính, chớ có nhờ vả ai, tức là chúng tôi đồng ý: mua nhà phải tự mình đứng tên!

Nhà condo, có lối đi riêng, 2 căn trên và 2 căn dưới.

Quý vị có biết, với nghề nghiệp của tôi, nghề “làm móng”, lớn tuổi mới vào ngành, tôi đã luyện thêm tay nghề bằng cách chấp nhận về trễ, để lấy những khách cuối cùng mà các đồng nghiệp chê, hoặc chấp nhận làm cho những khách “không cho tiền típ”, tôi làm với cả lòng nhiệt tình, say mê vì trước mặt tôi cứ chập chờn hình ảnh căn Condo bên kia đường, đến đỗi các đồng nghiệp trẻ của tôi ghẹo khách của tôi là “Bà Mỹ này chưa thấy quan tài nên chưa đổ lệ”, ý là bà nầy không biết “tài” tôi nên cứ đòi tôi làm, và chọc tôi là “Cô điếc nên không sợ súng”, ý là tôi không run tay khi nhận khách refille, fullset dù nghề chưa tới đâu.

Những khi nhìn các bạn trẻ làm, những bàn tay cầm máy giũa lả lướt trên móng của khách, tôi như muốn nuốt vào trong tim, ghi tận cùng trong não những hình ảnh nầy để bắt chước làm theo, rồi khi được nhận khách cuối ngày trong khi các đồng nghiệp trẻ ra về, tôi như người nghệ sĩ tập đàn bấm từng phím đàn đứt quãng để cố gắng ráp nối vào nhau, thành một khúc đàn trọn vẹn, và tôi cố gắng tìm hướng đi khác để làm cho nghề mình càng ngày càng đạt yêu cầu.

Mới chỉ một năm vào nghề, ông xã và tôi đã bàn bạc với nhau “hay là mình mở một tiệm nail riêng để vừa có chỗ tập nghề, vừa không bị chủ, thợ ăn hiếp”, năm ấy thằng con lớn mới 14 tuổi, vậy mà nó gõ computer, tìm địa chỉ của Stateboard để fill giấy tờ xin mở tiệm cho mẹ, hai mẹ con chở bàn ghế mua từ các tiệm Nail supply, Home Depot, và mỗi ngày vợ chồng con cái xúm nhau ráp bàn, ráp ghế, đóng kệ để màu sơn, treo tranh... set up đủ thứ cho thành một tiệm Nail coi được[không dám nói là sang trọng], chỉ có ráp ghế Pedicure là cần phải có thợ chuyên môn làm thôi. Sau khi Stateboard xuống kiểm tra thì tôi đã đăng báo mướn thợ rồi, thời đó [vào năm 2000] mà tôi dám trả thợ giỏi 700/1 tuần để thợ làm cho khách và tôi cứ làm bộ theo nhìn như là check tay nghề của thợ nhưng thật sự là để “ăn cắp nghề” từ cô thợ giỏi đó. Tức cười lắm, khách họ cứ tưởng mình là chủ thì phải giỏi tay nghề, nên họ cứ đòi chủ làm, thế là tôi cứ “đánh búa xua cào cào”, may là cũng nhờ trời cho khéo tay nên cả cô thợ chánh, thợ phụ, cũng không thể ngờ là “bà chủ này thuộc loại điếc không sợ súng”, thợ giỏi 7,8 năm cũng không ngờ tôi mới ra nghề chỉ hơn 1 năm vì có bao giờ thợ nào dám check tay nghề của “bà chủ.” Thế là đánh mãi, đánh mỗi ngày, có dở cũng thành giỏi vì ai dám chê chủ chứ!

Tiệm Nail mà cả nhà “set up”

Còn ông xã tôi, với vốn tiếng Anh, đọc thì hiểu, nghe Mỹ nói thì chả hiểu, có nói thì Mỹ nghe cũng không hiểu, tức là nói cho vui “mắt thấy, nhưng miệng thì câm, mà tai thì bị điếc” một mình lặn lội đi tìm việc, câu chuyện về ông kể nghe cũng vui.
Mới tới Mỹ vài ba ngày, ông đi lang thang trong phố nhỏ, thành phố nầy cổ, nhìn rất bình yên như trong những phim tình xem ở Việt Nam, ông rẽ vào tiệm bán sách báo, phim ảnh [không phải tìm phim sex đâu nhe] mà tìm mua tờ báo local, đem về nhà tìm mục “Tìm việc”, ông tìm được một địa chỉ, cần “Housekeeper”, hôm sau ăn mặc gọn gàng tươm tất lần theo địa chỉ ông mò đến.

Ông xã tôi hiểu lầm chữ: Housekeeper là giữ nhà và lại hiểu rộng thêm là “Gác dan” thì trúng nghề ông rồi , vì ông đã từng ở trong quân đội. Ông kẹp nách tờ báo rồi bấm chuông, nhưng cũng thoáng ngạc nhiên “sao đây không phải là công sở mà là nhà, nếu gác cửa thì nhà nầy có gì để mà gác”.

Một ông Mỹ ra mở cửa, chắc ông nầy cũng ngạc nhiên khi thấy một ông Á Châu, tay cầm tờ báo chỉ vào mục tìm việc, người Mỹ lịch sự lắm, dù nhận hay không nhận họ cũng không bày tỏ thái độ tức thì như chê người tìm việc, mà vẫn điềm nhiên dắt ông xã tôi vào nhà, và dắt xuống bếp, ông chỉ vào máy giặt, dặn ông xã tôi cứ 3 ngày giặt một lần, chỉ cách làm sao, ông xã tôi xin tờ giấy trắng, mượn ông chủ cây viết để ghi chứ không lại quên, vì chưa sử dụng máy giặt bao giờ, ông chỉ cái bếp ga, dạy cách nấu, mở, đóng bếp, cách nướng, cách clean, mỗi ngày đến vào buổi chiều sau 3 giờ, làm trước đồ ăn cho 2 con ông về ăn, xe bus sẽ thả con họ ở đầu đường ông xã tôi phải canh giờ ra dắt 2 con của ông chủ về nhà... Ông dạy cách clean thảm, cách xài vaccum dùng thuốc gì, thuốc gì... Với vốn tiếng Anh được thực hành ít ỏi với thầy ở Việt Nam, ông xã tôi vừa ráng nghe, vừa ghi ghi chép chép [phải biết từ đầu là không đúng đối tượng được mướn thì ghi làm chi cho mệt cái thân già!]

Ðôi khi kể lại chuyện này cho bạn bè nghe, ai cũng cười vỡ bụng, người Mỹ lịch sự như là khuôn đúc, biết là chẳng mướn cái ông già lùn Á Châu nầy nhưng cũng lịch sự hết mình, dắt đi vòng vòng nhà, rồi chỉ dạy cách sử dụng máy móc trong nhà, hay đó cũng là cách mà mỗi công dân Mỹ đều có ý niệm “giúp người mới tới”, dù không mướn, nhưng ít ra cũng giúp cho người mới hiểu được phần nào cách sử dụng máy móc trong nhà ở xứ Mỹ, dĩ nhiên là ông mỹ nầy không từ chối mướn, mà nói khéo với ông nhà tôi - “Sẽ hội ý với vợ, nếu được, nội trong 3 ngày sẽ phone cho ông, ông là người đàn ông tốt [you are very good man]”, dù biết rằng ông xã tôi mới tới Mỹ 3 ngày... Dĩ nhiên là không được kêu rồi vì job nầy thường dành cho phụ nữ, tại ông xã tôi hiểu lầm chữ Housekeeper, nên mới đến xin việc đấy thôi! [đây là một bài học đầu tiên ở xứ Mỹ]. Hahà, cũng không có gì quê, đây là xứ cơ hội mà!

Mỗi chiều buồn, ông xã tôi hay dắt 2 con đi vòng vòng ngoài phố, để “thăm dân cho biết sự tình”, ông hay vào một tiệm bán Pizza, vừa mua bánh, vừa có cơ hội talk, lúc nầy ông đang tự học để thi lấy bằng lái xe, có bằng rồi mới được mua xe, nên chủ yếu là đi bộ, với vốn tiếng Anh không rành rọt, nhưng cũng hiểu đại khái: Ông bà chủ tiệm Pizza nầy có thằng con đang làm nghề sửa nhà, và đang cần một người thợ phụ, họ hỏi ông xã tôi có thể giúp được không, dĩ nhiên là ông OK liền.

Thằng “Mỹ con” nầy độ 25 tuổi, chỉ mới 25 tuổi nhưng đã có một đời vợ và 2 con, và đang phải trả tiền nuôi con còn nhỏ, vì 2 vợ chồng nó đã ly dị.

Công việc của ông xã tôi là, khi nó ở trên thang thì biểu ông xã tôi lấy cái gì thì đưa cái ấy, vào mấy hôm đầu theo nó, có khi nó biểu đưa cái búa, ông lại đưa cái kềm, biểu lấy cái nầy thì đưa cái khác, nó cũng bực mình mà ông thì cũng chẳng lấy gì làm vui, cũng như tôi, khi làm waitress, khách biểu đưa cái muỗng tôi đưa cái nĩa, khách cần chanh thì tôi lấy ớt, làm riết thì nhớ, có ai cười mình không biết đâu?

Có một chuyện phải kể ra đây để nói đến lòng tốt của người Mỹ, cùng theo làm với thằng Mỹ con nầy, có thằng bạn nó nữa, thằng bạn nầy đang lái chiếc xe con, tôi quên hiệu gì, nhưng chạy bằng 2 bánh sau, lúc ông xã tôi cần mua xe để làm chân đi làm, thì thằng nầy cần bán chiếc xe của nó, ông xã tôi năn nỉ nó bán cho ông, vì ông vẫn thấy nó lái bon bon có gì hư đâu, giá bán cũng rẻ chỉ 300 đô, vừa túi tiền của ông, ngày giao xe nó rửa lại thật mới, nhưng lúc ông xã tôi đưa check giao nó, nó ngần ngừ, cầm rồi trả lại, và không bán. Ông ngạc nhiên hỏi mãi tại sao không bán, hỏi riết nó mới nói, vùng nầy mùa đông có tuyết, ông mua xe nầy khi lái gặp tuyết sẽ bị trợt, có khi bị lật xe vì xe chạy bánh sau không trườn nổi trên tuyết, phải tay lái thiện xạ như nó mới điều khiển được. Hú hồn hú vía, nó vẫn còn lương tâm, mình là tay mơ mới tới Mỹ, đâu hiểu rõ về xe cộ đâu!

Chiều nào khi xong việc thằng Mỹ con nầy cũng muốn chở ông xã tôi đến quán nhậu, ông đều từ chối, thân phận “ăn nhờ ở đậu” nơi quê hương mới, bao nhiêu năm bị tù đày ở quê nhà, giờ đã qua xứ tự do ráng kiếm cơ hội vươn lên, lẽ nào theo thằng bợm nhậu nầy vô quán nhậu! Ông đã từ chối vài tuần rồi, những tuần ấy là học việc không nhận lương, vào tuần được nhận lương nó bảo ông không vào với tôi, tôi không trả check cho ông, tuần ấy ông vào nhậu với nó, lấy check xong và một đi không trở lại. Ông nói với tôi, đi theo thằng nhậu riết hư người, đói thì chịu, chả theo! Nói vậy ông đi tìm việc khác.

Lúc nầy đã mua được xe, ông dung ruổi trên đường, tìm nơi nào cần việc, có lần một người hàng xóm share phòng chỉ vào làm cho một company, nhưng chị của ông nầy đi đâu cũng kể công trạng em mình, đám tiệc gì cũng nói nhờ em mình “từ một người tiếng Anh bẻ đôi không biết giờ thì được good job” [dù là job labor], làm ông xã tôi nóng gà, xin nghỉ việc, và lần nầy tự đi tìm việc.

Ông vào một hãng nọ, thấy những nhân công Mỹ đang cho vào lò nung bẻ cong những thanh sắt dài ngoằn, họ dắt ông đi lòng vòng chỉ công việc mà ông sắp nhận, trước khi chào ra về, ông xin lỗi chắc không nhận được vì sức vóc ông nhỏ quá so với mấy ông Mỹ to con bậm trợn làm nơi đây, có nhận được việc cũng không làm nổi. Sorry!

Rồi ông theo địa chỉ khác, lần đến một công ty, cần người hàn những mối hàn nhỏ xíu trong cái máy nghe, bỏ vào lỗ tay cho các người già bị điếc, cũng xin lỗi luôn, vì mắt ông bị bệnh bẩm sinh một mắt cận 5 độ, còn mắt kia thì viễn thị, tức một mắt nhìn xa không thấy, một mắt nhìn gần không thấy, nếu muốn nhìn thì phải đeo kính đặc biệt.

Những năm ấy, kinh tế huy hoàng lắm, những người làm hãng giới thiệu người khác vào làm thì được thưởng, đủ biết việc cần người thế nào.

Một lần ông xem báo thấy một cơ quan nọ cần người chở tiền bỏ vào các máy ATM, muốn được nhận việc phải thi, ông ghi danh thi, thì bị rớt “cái đụi”, vì nó hỏi nhiều câu hóc búa, dĩ nhiên là trình độ tiếng Anh không đủ để trả lời.

Buồn tình ông xin vào làm trong bếp một tiệm bánh, bà già cũng là người làm công đang thục nhân bánh, chỉ ông dọn dẹp, khuân vác đánh bột... lung tung, ông nản quá biến luôn. Hihihi bà con anh em nói “ông được vợ nuôi”. Cái nầy chỉ có tôi biết, ông vừa đi xin việc nhưng không quên bổn phận với các con, ông xã tôi là một người bố rất hoàn hảo với các con, ông tâm niệm phải tìm nơi nào vừa sức vóc mình, vừa bằng trình độ mình, mà nhất là có đầy đủ Benefit cho vợ con, đó là sự mong mỏi lớn nhất của ông.

Rồi thì Trời cũng dắt, một ngày nọ, cũng xem báo ông tìm tới một công ty chuyên bán đồ trang sức, quần áo đồ dùng trong nhà, công ty nầy bán hàng khắp nước Mỹ và cả nước ngoài, khách hàng order trên Phone, trên online, dịch dụ rất ư là “hot”, hôm ấy họ đang “Job Fair”, tức đang tuyển người, ông vào, gặp một ông Mỹ trung niên, sau một hồi trao đổi vừa miệng, vừa “tay chân” [diễn tả thêm], nếu Mỹ không hiểu nữa thì ông viết, cuối cùng thì ông Mỹ nầy OK, và nói với ông xã tôi qua phòng bên chờ để thử nước tiểu, và chờ vài hôm sẽ được gọi phone kêu vào làm việc, nếu nước tiểu tốt không dính xì ke ma túy.

Thay vì qua phòng bên chờ để thử nước tiểu, ông xã tôi thấy ông Mỹ nầy phỏng vấn người khác, và nghe loáng thoáng về nhà chờ kêu đi làm, ổng rẽ qua lối exit ra về.

Chờ cả tuần không được kêu, ông trở lại chỗ company ấy lần nữa, lại gặp ông Mỹ ấy nữa, họ cũng còn đang tuyển người, ông Mỹ thấy ông xã nhà tôi hỏi vào đây làm gì, nhận ông rồi mà, cứ về chờ kêu, ông xã tôi chờ cả 2 tuần cũng không thấy kêu, mới đến lần nữa, lần nầy thì chính ông Mỹ ngạc nhiên:

- Ủa you chưa đi làm sao?

- Tôi rất cần đi làm, ông biểu chờ, mà tôi chờ mãi, 4 tuần rồi chẳng thấy ai kêu, ông làm ơn giúp tôi có việc.

- Thế ông đi thử nước tiểu chưa? [vừa nói Ô vừa chỉ tay xuống ra dấu]

- Thử ở đâu, tôi không biết.

Ông Mỹ tự vò đầu mình như chợt hiểu ra vì sao mà ông xã tôi không nhận được phone kêu đi làm và tự ông dắt ông xã tôi qua phòng kế bên và nhờ cô Nurse làm liền cho ông nhà tôi.

Hãng nầy có Benefit rất tốt, gia đình tôi đã rất yên tâm, như có lá bùa hộ mạng bên mình, ông nhà tôi hay ví cái “Bảo Hiểm Sức Khỏe” bên Mỹ, nó giống như cái “Hộ Khẩu” ở Sài Gòn vậy!

Từ đấy đến nay gần 15 năm, ông xã tôi gắn bó với hãng nầy, đã 2 đợt layoff, mỗi đợt gần cả ngàn nhân viên, mỗi lần hãng Layoff rúng động cả county, ông nhà tôi 72 tuổi rồi, vẫn còn đi làm để giữ BHSK cho tôi và thằng con kế, ông hay nói đùa “để em yên tâm ngồi giũa cho mấy bà già Mỹ già”.

Hình ông xã tôi được in trên tấm bảng để trước cửa công ty như tuyên dương “người tốt việc tốt”

Có một chuyện mà tôi xin chân thành kể ra đây, cách đây 2 năm, ở hãng có sáng kiến, treo cờ mỗi quốc gia có nhân viên làm trong hãng, họ treo đủ các cờ và in hình người đại diện quốc gia đó, riêng cờ Việt Nam, họ treo cờ đỏ sao vàng, vì quí vị cũng biết lá cờ 3 sọc đỏ của bà con mình đã thuộc về quá khứ, nhưng vẫn còn sống mãi trong tâm hồn của những người Việt Nam yêu nước, rồi họ chọn ông xã tôi đứng dưới lá cờ đỏ sao vàng và hẹn ngày đến chụp, mấy đêm rồi ông không ngủ được từ khi có đề nghị ấy, ông đắn đo phân vân mãi. “Nếu mình từ chối không chụp thì có bị mất việc không, mà mất việc thì vợ con không còn BHSK, còn nếu đứng dưới lá cờ hắc ám nầy để chụp hình thì nhơ danh muôn thuở, mình bị 9 năm tù đã căm thù lá cờ nầy tận xương tận tủy, lẽ nào vì chén cơm manh áo, vì cái BHSK cho vợ con, mà để mờ chánh nghĩa, đã không làm kẻ anh hùng, lẽ nào thành tên hèn hạ mà đứng dưới lá cờ nầy chụp hình. Không! mình không hèn như vậy, tới đâu thì tới. Không! nhất định là không!”

Hôm sau ông vào hãng trả lời: “Thưa ông, lá cờ của tôi là cờ vàng 3 sọc đỏ, lá cờ mà ông muốn tôi đứng chụp hình không phải là cờ của tôi”, và sau đó ông xã tôi giải thích cho họ hiểu vì sao, thế là người manager của ông xã tôi tìm trên Google lá cờ vàng có 3 sọc đỏ, họ in ra và chụp hình ông với lá cờ ấy, xong rồi họ treo trên tường. Tôi không phải tự khen chồng mình, nhưng việc nầy trong hãng không ai biết, những người Việt Nam làm trong hãng cũng hơi thắc mắc “vì nguyên do nào mà ông già Việt Nam nầy lại được đứng dưới lá cờ nầy để chụp hình mà không phải là cờ đỏ sao vàng [vì Mỹ đã ban giao với VIệt Cộng từ năm nẳm rồi]?” Ông vẫn tự hào mình yêu chính nghĩa, một chiến sĩ thầm lặng, không cần ai biết, không cần giải thích tại làm sao.

Developers in Vietnam lure buyers with incentive packages


Ho Chi Minh City, Vietnam
High-end developers in Vietnam are rolling out incentive programs to boost their sales in the sagging real estate market.
Developers are offering buyers help in finding potential lessees in their pursuit close deals. Such measures will limit the risks for the buyers in the early stages of investment.
Refico, a premium property developer from Ho Chi Min, is going even further with its Watermark complex in Hanoi: In addition to guaranteeing a USD4,000 monthly rental payment for the first year of ownership—even if the unit isn’t rented out—the company offers furniture worth USD10,000 and a14 percent return on investment.
“We consider this one of the most innovative incentives on the market today,” Vu Thanh Tung, general director of Tay Ho Tay Real Estate Joint Stock Company, the a management company, told Vietnam Investment Review.
Fusion Suites Danang Beach offers its buyers a guaranteed rental payment for the first three years of ownership in case the owner fails to find a lessee. Hyatt Regency Residences also offers five percent capital gains for the first two years of ownership, giving owners of units worth USD400,000 a USD20,000 return each year.
- See more at: http://www.property-report.com/developers-in-vietnam-lure-buyers-with-incentive-packages-31898#sthash.Lubz3wHG.dpuf

Int'l expo on construction, real estate opens in southern Vietnam

The Vietnam International Exhibition on Construction and Real Estate 2013 (Vietbuild 2013) kicked off in Vietnam's southern Can Tho city on Wednesday, providing a playground for domestic and foreign firms in the field.

According to state-run Vietnam News Agency, the event, themed " Construction, Real Estate, Building Materials, and Interior and Exterior Decoration," attracted more than 200 domestic and foreign businesses, who showcased their products at 450 booths.

Among foreign participants are those from China, Germany, Indonesia, Italy, Japan, the Republic of Korea, Malaysia and Thailand.

On display are new products of local and global trademarks in the fields of construction materials, interior and exterior decoration, and real estate.

Models of industrial parks, residential areas, office buildings, resorts and real estate exchange projects are also introduced to visitors.

During the five-day expo, sideline events will be held, including seminars on new technologies, environmentally friendly products of the construction and real estate sectors in the integration and development process, potential and opportunities for property investment and new construction policies.

Crab Manor, Thirsk, North Yorkshire: B&B review


The idea behind this eccentric country house hotel is that you can visit the world's most glamorous boltholes – the Ritz, Raffles – without leaving rural Yorkshire
Crab Manor, ThirskCrab Manor, Thirsk
Fake That, the Clone Roses, AC/ DC-UK, we're familiar with tribute bands but a tribute hotel? That is the premise at Crab Manor, whose 17 rooms are themed in homage to the Ritz, Raffles etc, the idea being you can visit the world's most glamorous boltholes without leaving rural northYorkshire.
This is a highly eccentric take on country house luxury. In the manor, for example, a yeti greets you on the stairs. Once processed, you can hunt for the hidden free-beer tap (fizzy lager, sadly), or simply gawp at the extravagant clutter that spreads through the manor house and into its pub-restaurant, the Crab & Lobster. I could fill this review listing, Generation Game-style (bass drum; buffalo horns; jockeys' silks; puppets), the weird stuff therein. It is less a design aesthetic, more obsessive hoarding.
Comparatively, my suite, Villa Serbelloni, is a model of restraint. I can't vouch for how true it is to the Lake Como original (would it leave a flier for a wedding open-day in your room?) but its feel is what we'll call Lombardy farmhouse bling. Beautiful ceiling beams and stone floor; huge walk-in shower and free-standing bath; brilliant bed and Molton Brown toiletries; dressed with ridiculous gilt-edged furniture and dubious Italianate painted panels. More problematically, on a balmy night, the room (one of three in a very thoroughly insulated newer block) maintained Mediterranean temperatures, which made for a sticky, restless sleep.
Before dinner, canapes are served in the lounge. It's a telling retro touch. The Crab & Lobster is hugely popular, not least with the food guides, but it's like the past 15 years never happened. Fussy service and linen (in a pub!) are of a piece with food that, for all its fine ingredients and technical skill, is a bit heavy and dull. Plump scallops are precisely cooked but unimaginatively paired with belly pork and black pudding. Haddock on insanely rich cheesy bacon mash with mustard sauce, topped with poached egg and onion rings, would satisfy the archetypal Yorkshire bloke who wants a proper plateful of food and none of that modern nonsense, but at these prices you want gastronomic thrills. Where is the light intensity you would get at a restaurant such as Nathan Outlaw, a menu for which is framed by my table?
Next morning, I pass on rib-eye for breakfast. In a way, though, steak at 8am encapsulates the Crab's appeal. To its fans, to its canoodling couples, it's a complete escape from routine; a pampered bubble that doesn't take itself too seriously.
• Accommodation provided by Crab Manor. For local tourist information, see yorkshire.com. Train travel between Manchester and Thirsk was provided by First TransPennine Express (tpexpress.co.uk).
Why are the mayor of Alberton and the provincial government so anxious to demolish the old Maplewood Manor instead of allowing a local developer the chance to renovate the building and bring more economic activity to the town?
Alberton could certainly use a shot in the arm and local resident Randy Noye is willing toinvest his own money to try and make that happen. A public meeting on the manor property is planned for Wednesday where hopefully some questions can be answered.  
Noye can provide more details on what his plans are, the mayor and province can explain why they see demolition as more advantageous than development, and the citizens can express their opinion on what option they prefer.
Maybe when all the facts are presented in an open forum, some common agreement can be reached instead of the acrimony which seems to have affected everyone involved in the issue.
The old manor sits directly in front of its replacement. One argument for demolition was to remove the old structure, allow people to have an unimpeded view of the new building and turn the old site into green space.
Rural P.E.I. needs all the economic activity it can muster so aesthetics would seem to have a weaker argument than creating jobs in this case. The manner in which demolition was approved caused a lot of the problems. The mayor had sent a letter to the province in August saying the town supported demolition and to move forward on the file. This was not necessarily the case.
At its regular monthly meeting Sept. 9, council voted unanimously for a motion supporting development. Mayor Michael Murphy called a special meeting a week later and convinced council to overturn that motion and support demolition by a 4-3 vote.
The mayor obviously convinced government to support this argument because it turned down an offer to buy the property from Mr. Noye and is proceeding towards demolition.
No one seems happy at this point.
Wednesday’s meeting is to gather input on what the community would like to see done with the property. This is what should have happened months ago.

Islanders deserve fair shake

Opposition finance critic James Aylward makes an excellent point with his argument that Islanders’ basic personal exception should be tied to the Consumer Price Index. To be fair with Islanders, Finance Minister Wes Sheridan should move on this suggestion.
Recent Statistics Canada figures showed P.E.I.’s CPI had the highest increase in the entire country last month while we have the lowest basic personal tax exemption in Canada at $7,708.
The critic notes the provincial government has hiked more than 300 government taxes and fees by tying them to CPI. Yet when it comes to giving Islanders a fair shake, the minister fails to follow his own example. The minister cannot argue for increases in taxes and fees on one hand and then disregard that argument while dealing with a similar issue. The personal tax exemption rate has not changed since the present government took power while the cost of living has risen more than 10 per cent and continues to rise. Islanders have one of the heaviest tax burdens in Canada. We pay among the highest rates in the country for gas, heating oil, electricity, food and the list goes on. Giving Islanders a higher personal exemption would put more money in their pockets and enable them to spend more, and thus stimulate the economy in a positive way.

Ông chủ 'kín tiếng' Bitexco-người của những biểu tượng

Ông Hội đã đi lên từ một tổ hợp sản xuất nhỏ trong ngành dệt những năm cuối thập niên 80, đến sản xuất nước khoáng đóng chai và trở thành nhà phát triển bất động sản cao cấp vào thập niên đầu thế kỷ này.
Vị chủ tịch kín tiếng của Bitexco, công ty xây dựng những tòa nhà thiết kế độc đáo, mang tính biểu tượng ờ Việt Nam là câu chuyện trang bìa của Forbes Việt Nam số tháng 10. Forbes gọi ông là “người xây biểu tượng”.
Bitexco, cho đến nay vẫn là công ty tư nhân thuộc sở hữu gia đình ông Hội, là một tập đoàn đa ngành với các dự án kinh doanh trải rộng trong nhiều lĩnh vực, từ phát triển bất động sản, cơ sở hạ tầng, đến năng lượng thủy điện, sản xuất hàng tiêu dùng, thương mại, khai thác và thăm dò khoáng sản.
Ông Vũ Quang Hội - Chủ tịch Bitexco.
Bên cạnh tòa tháp chọc trời Bitexco Financial Tower, Bitxco còn là nhà đầu tư xây dựng tòa nhà văn phòng Bitexco đứng kế cận ở số 19 Nguyễn Huệ; khu The Manor trên đường Nguyễn Hữu Cảnh, một trong những tòa tháp chung cư cao cấp đầu tiên tại TP. HCM. Tại Hà Nội là khu nhà ở, văn phòng và thương mại cao cấp The Manor ở Mỹ Đình, khách sạn JW Marriott Hà Nội với thiết kế đặc biệt hình con rồng nằm trên một quả đồi bên cạnh Trung tâm Hội nghị Quốc gia; Bên cạnh đó là dự án khu đô thị hiện đại Bitexco Central Park sắp khởi công tại quận Hoàng Mai về phía Nam thủ đô.
Bitexco đang ở giai đoạn đầu xây dựng The One, dự án phức hợp cao ốc văn phòng, nhà ở và khách sạn 6 sao Ritz Carlton tại trung tâm thành phố, đối diện chợ Bến Thành. Công ty này cũng vừa được giao phát triển hơn 400 hecta khu bán đảo Thanh Đa tại TP. HCM.
Khách sạn JW Marriott Hà Nội lấy cảm hứng từ hình tượng con rồng.
Bất động sản, tuy là một ngành kinh doanh chính của Bitexco, cũng chỉ chiếm khoảng 50% hoạt động của công ty này. Ngày 19/9, một cuộc hội thảo được Ngân hàng Thế giới (World Bank - WB) và chính phủ đồng tổ chức tại khách sạn mới J.W Marriott, kêu gọi đầu tư vào dự án theo hình thức Công Tư Hợp Tác (PPP - Private Public Partnership) đầu tiên tại Việt Nam, xây dựng con đường cao tốc hơn 100 kilomet Dầu Giây - Phan Thiết, trong đó Bitexco là đối tác tư nhân chính, và WB là nhà tài trợ cho dự án này.
Trả lời phỏng vấn của Forbes Việt Nam, ông Hội cho biết: “Đang có quá nhiều việc phải làm. Lúc nghịch thì phải tính thuận, và lúc thuận thì phải tính nghịch. Lúc tình hình thuận lợi nhất, như thời điểm năm 2003 - 2007, nếu suy nghĩ rất lạc quan thì bay lên giời lúc nào không biết. Lúc đó thì lại phải bình tĩnh quản trị cho tốt, đó là tính nghịch. Còn lúc khó khăn thử thách thì cơ hội cũng nhiều. Chưa bao giờ có nhiều cơ hội như hiện nay, nên không thể bỏ lỡ… Cơ hội chỉ dành cho những người biết quyết tâm làm.”
Ông Hội chia sẻ triết lý kinh doanh là, trách nhiệm của doanh nghiệp vượt ngoài mục tiêu kinh tế. Hay nói cách khác, trước khi đặt mục tiêu kinh tế, doanh nghiệp phải tính đến các mục tiêu: kinh tế xã hội, kinh tế văn hoá, kinh tế tri thức, kinh tế quốc tế, kinh tế chính trị, rồi mới đến kinh tế - kinh tế. Ông cho rằng thời điểm này là lúc nghĩa vụ chính trị – nghĩa vụ đóng góp cho đất nước bằng suy nghĩ và hành động tích cực, phải đặt lên hàng đầu.
Tâm niệm về cuộc đời, ông Hội cho rằng: “Tôi dạy các con tôi, ai cũng đi một chuyến tàu cuộc đời và cũng xuống ga cuối cùng. Cuối cùng, anh để lại giá trị gì cho đời?”.

Business News in Brief


Hanoi Stock Exchange announced that it has received files for initial public offering of 21.6 million shares of PV Coating and 3 million shares of Thanh Hoa-Song Da Joint Stock Company.
Sacom Development & Investment Corporation (SAM) announced that Mrs. Tran Thi Kim Anh, wife of Do Van Trac, vice chairman cum CEO of the company, registered to buy 1.5 million shares of SAM from October 2 to 31 to increase her ownership to 1.52 million shares, or 1.2 percent stake. Currently, Mr. Trac holds more than 4 million shares of SAM, or 3.07 percent of charter capital.
Vietnam Fumigation Joint Stock Company (VFG) announced that it will sue Fococev for not admitting a contribution of VND179.5 billion of VFG to Hai Yen Company to carry out the Novotel Nha Trang Hotel project which is in operation and profited VND25 billion. Hai Yen Company was a joint venture company between VFG and Centrimex but Centrimex now has merged into Fococev.
PetroVietnam Fertilizer & Chemicals Corporation (DPM) announced that it has received all its contributed capital of VND1 billion, or 10 percent stake, in Petroleum Sports and Culture Corporation. In the first six months of this year, DPM saw post-tax profit of VND1.6 trillion, a drop of 17 percent compared to the same period last year, accounting for 83.6 percent of this year’s plan.
Song Da Transportation Construction JSC (SKS) and Song Da No 2 JSC (SD2) plan to hold an extraordinary general meeting in November this year to discuss on the merger of SKS into SD2. In the first half of this year, SKS got post-tax profit of VND4.5 billion, up 93.12 percent year-on-year, whereas SD2 posted post-tax profit of more than VND6 billion, down 7 percent.
Vietnam Container Shipping Joint Stock Corporation (VSC) has registered to buy 1.1 million shares of Da Nang Logistics JSC (DNL) at a price of VND11,000 per share to own 37 percent stake in DNL. Cash balance and equivalent of VSC by June 30 was VND233 billion.
Vicostone Joint Stock Company (VCS) decided to divest all of 2.2 million shares at Vico Investment and Mineral Joint Stock Company at a price not less than VND5,248 per share, and transfer all 9 million shares of Tan Phuoc Real Estate JSC to two individuals and an institution at a price of VND10,000 per share. VCS currently owns 45 percent stake in Tan Phuoc Real Estate JSC.
Source: Dau Tu Tai Chinh – Translated by Thuy Doan

Phía sau “hiện tượng lạ” The Manor Central Park của Bitexco


“Lạ” vì một dự án BĐS chưa đầu tư hạ tầng như The Manor Central Park lại được đăng ký mua rầm rộ đến vậy, phải chăng phía sau “hiện tượng” này vẫn còn nhiều hoài nghi?

Những hàng cột bê tông- có lẽ là điều chắc chắn nhất của dự án The Manor Central Park lúc này.
Những hàng cột bê tông- có lẽ là điều chắc chắn nhất của dự án The Manor Central Park lúc này.
Giá ở The Manor Central Park quá “chát"

Thị trường bất động sản Hà Nội những ngày gần đây xôn xao với việc đăng ký mua nhà tại dự án The Manor Central Park của “đại gia” Bitexco. Trên phương tiện truyền thông, chủ dự án giới thiệu, quảng bá đây là dự án có sức hấp dẫn nhất hiện nay, tạo nên sức “nóng” cho thị trường không những bởi danh tiếng của chủ đầu tư, mà còn, đó là dự án giá trị, được đầu tư theo hướng đô thị sinh thái ở một trong những mảnh đất “vàng” hiếm hoi còn lại của Thủ đô.

Theo đó, The Manor Central Park có diện tích 90 ha thuộc địa bàn phường Đại Kim (quận Hoàng Mai) và xã Thanh Liệt (huyện Thanh Trì), phía Bắc của Dự án trải dài hơn 1 km theo đường Nguyễn Xiển (vành đai 3), phía Nam là Công viên Chu Văn An rộng 100 ha, phía Tây là Đại lộ Chu Văn An và phía Đông tiếp giáp với Khu đô thị Bắc Linh Đàm.

Tuy nhiên, nhiều người còn hoài nghi về “hiện tượng lạ” này, bởi trong bối cảnh bất động sản còn đang khó khăn, người mua nhà mất niềm tin như hiện nay, với dự án BĐS chưa xây dựng hạ tầng như The Manor Central Park phải chăng là dự án đi ngược với quy luật thị trường, phải chăng đó chỉ là hiện tượng “sốt ảo”?

“Sốt” ảo?

Qua tìm hiểu phóng viên được biết, gần đây Bitexco bắt đầu cho đăng ký mua nhà (cả nhà thấp tầng và căn hộ) thuộc giai đoạn 1 của dự án này. Việc đăng ký mua rất dễ dàng, chỉ cần điền nhu cầu mua vào một “phiếu đăng ký mua” do Bitexco đã soạn sẵn, và được nhân viên kinh doanh đăng ký cho khách hàng trực tiếp tại văn phòng giao dịch của Bitexco tại KĐT Mễ Trì, Mỹ Đình,HN.

Giới đầu tư bất động sản cho rằng, đây là hình thức “test thị trường” của Bitexco, bởi lẽ hiện nay chủ đầu tư vẫn chưa tiết lộ về giá bán, chỉ là hình thức thăm dò nhu cầu mua nhà của người dân để đưa ra mức giá cho sản phẩm.

Cách làm này khá bài bản, và có thể đem lại hiệu quả cho chủ đầu tư, tuy nhiên, đằng sau nó vẫn luôn hiện hữu rủi ro ở bối cảnh thị trường hiện nay. Trước đây, thị trường BĐS thanh khoản cao thì cách làm này sẽ đạt hiệu quả, nhưng hiện nay thì chưa biết việc đăng ký đó có thực sự là nhu cầu thực? Điều này rất khó kiểm chứng.

Người không có nhu cầu ở thực cũng đăng ký, người không có tiền cũng đăng ký, có người đăng ký đến vài sản phẩm, thậm chí khá nhiều môi giới, cò đất cũng đăng ký,…bởi họ kỳ vọng sản phẩm này sẽ kiếm được lời?!

Khi chúng tôi tìm hiểu việc đăng ký mua tại văn phòng giao dịch của Bitexco thì được nhân viên kinh doanh của Bitexco, cho biết gần như sản phẩm nhà phố (shophouse 73-75m2) và biệt thự giai đoạn 1 đã được đăng ký mua hết, giai đoạn 2 chỉ còn lác đác vài căn; Căn hộ chung cư cũng không còn nhiều, chỉ còn ít căn ở tầng cao, và những căn diện tích lớn.

Người đăng ký mua nhà cũng có thể đăng ký mua theo cách ưu tiên (đăng ký trùng với những căn đã được người mua đăng lý trước, nếu họ không  mua thì có thể thay thế).

“Cách làm theo kiểu “Tây” như vậy hiện nay không còn hợp với thị trường, đó cũng chỉ là hình thức. Thị trường nhà đất hiện nay rất khó bán, dự án khác ở khu vực quận Hoàng Mai có giá nhà phố chỉ 30 triệu đồng/m2 còn bán lay lắt, huống chi dự án cả trăm triệu đồng/m2 thì càng khó bán hơn", một giám đốc sàn BĐS chia sẻ.

Cũng theo vị giám đốc sàn BĐS này, giá ở The Manor Central Park khá “chát”, việc đăng ký chủ yếu là “cò” tới thăm, có những môi giới đăng ký cả 10 lô. Với giá cao như vậy, rất khó bán ở thời điểm hiện tại.

Khi được hỏi về giá bán, mặc dù không tiết lộ nhưng nhân viên kinh doanh Bitexco cho rằng cũng ước chừng trung bình khoảng 150 triệu đồng/m2 đối với nhà thấp tầng (cũng phải khoảng 10 tỷ mỗi căn nhà phố), còn căn hộ chung cư thì vẫn chưa có giá bán. Nhân viên này cũng tiết lộ có thể vào đầu tháng 9 (ngày 7/9) sẽ có giá bán chính thức.

Dự án vẫn là bãi đất trống


Mặc chưa có giá bán chính thức được công bố từ chủ đầu tư nhưng trên thị trường giới đầu tư địa ốc vẫn xôn xao với mức giá “trên trời” khoảng 10 tỷ đồng mỗi căn. Chưa biết chủ đầu tư dự án là Bitexco sẽ đem lại giá trị BĐS ở The Manor Central Park ra sao, có xứng với giá trị mà người mua nhà bỏ ra?

Nhưng thực tế hiện nay thì dự án vẫn còn là bãi đất trống, chưa thấy có động tĩnh gì về việc xây dựng hạ tầng, trong khi đó, chủ đầu tư đã có dự định công bố giá chính thức vào đầu tháng 9 này.

Như vậy, rất khó để xác định nhu cầu thực mua sản phẩm dự án The Manor Central Park ra sao, bộ phận kinh doanh của Bitexco thì cho rằng, sản phẩm dự án rất hấp dẫn và được đăng ký mua hết, còn thị trường thì vẫn xôn xao với “hiện tượng lạ” này.


Tin tức nguồn: http://www.xaluan.com/modules.php?name=News&file=article&sid=712539#ixzz2gCAlQOJb
doc tin tuc www.xaluan.com


Buying debts enables foreigners entering VN property market

VietNamNet Bridge – Why are the Vietnamese debts so attractive to foreigners? The answer is that 70 percent of the debts have been mortgaged by real estate products.


foreign buyers, estate, debt, market
IFC, an arm of the World Bank, has expressed its will to get involved in the Vietnam’s process of dealing with bad debts. The institution can provide loans, buy debts and act as the intermediaries that connect foreign investors and the Vietnamese debt market.
TPG Growth LLC, Standard Chartered Bank has also said they are willing to buy Vietnamese debts. John Sheehan, a former senior executive of Lehman Brothers, also said a lot of foreign investors have got ready to spend money to buy debts.
The names of the professional institutions have brought a high hope to the Vietnam’s process of debt settlement. The stories of South Korea and Thailand about dealing with the finance crisis in 1997-1998 showed that foreign resources played a very important role in the debt settlement. It was estimated that 60 percent of the bad debts of the two countries was bought by foreign investors.
Trading bad debts proves to be a very attractive business. Lone Star Funds, established in 1995, for example, has become well known as a fund which specializes in buying bad assets during the crises in Canada, the US and Western Europe.
In Asia, the fund has poured money into the investment deals in Japan, South Korea, Indonesia and Taiwan, when the Japanese real estate bubble burst in early 1990s or the Asia crisis 1997-1998. The investment fund’s capital has reached $38 billion.
Analysts believe that Vietnamese debts are attractive in the eyes of foreign investors thanks to the attractiveness of real estate products. A high percentage of Vietnamese bad debts, possibly at 70 percent as stated by the Prime Minister Nguyen Tan Dung in late 2012, has been mortgaged with real estate.
The Vietnamese real estate market has cooled for a long time, which has made the real estate products’ prices decrease sharply. This brings the golden opportunities to the investors with powerful financial capability to jump into the market.
They can either buy the debts to obtain the real estate products and then transfer to the third parties, or funnel capital to continue the half finished products, and then sell the products when the market recovers.
There are a lot of half finished real estate projects for foreigners to invest in. A big office building project on Dien Bien Phu road in HCM City reportedly has been frozen since mid 2012. If the project is the collateral for a bank’s debt, foreign investors can acquire it at a low price. When the real estate market recovers, they can sell it for profit.
How about the price of the debt? According to Capital Services Group, as for the bad debts mortgaged with real estate, the best buy price would be 30 cent for every US dollar, a level attractive to buyers. In other words, the best buy price is 30 percent of the bad debts’ value.
The Vietnamese real estate market is hoped to warm up in the near future, as the policy makers have been trying to encourage foreign investment into the sector. The Ministry of Construction has proposed to allow foreigners to buy houses in Vietnam.
According to The Standard of Hong Kong, more and more Asian investors eye Vietnam, hoping they can make good profit there. The real estate price in Vietnam is more attractive than in other regional countries.
NCDT

Is it time to scoop up Vietnam properties?

After the long, grinding downturn in Vietnam's property market, some investors say now is the time to jump back in.
Vietnam's listed real-estate companies have bottomed out, said David Roes, CEO of Asean Investment Management, which has about 90 percent of its $10 million under management invested in the country.
After a four-year bear market, "you've still got relative valuations in real estate that are incomparable to any other market," he said. Listed real-estate companies often have 14 to 15 percent dividend yields and trade at 2.5 to 3 times earnings, sometimes with zero debt, he said.
(Read moreIn Case You Missed This: Vietnam Stocks Up 17%)
In 2007, the country's property market hit a wall after peaking with a bit of a "flipping frenzy," which was crushed in the following years by double-digit inflation, lending rates above 12 percent and multiple devaluations of Vietnam's local currency, the dong.
Play Video
Why has Vietnam been cushioned from EM outflows?
David Roes, Chief Executive Officer at Asean Investment Management explains why Vietnam is one of the best performers among emerging markets this year.
Credit for developers dried up and the dong devaluation boosted the cost of imported materials and labor, leading to many abandoned projects.
But now Vietnam's property laws are changing and the prices of undeveloped land purchased from farmers will no longer be set by the government, meaning the cost will rise and companies with existing land banks can realize value, he said.
"The downturn has hit rock bottom," agreed Jason Ng, a director at VinaCapital. Ng noted the government is planning to introduce new regulations allowing foreigners to purchase both apartments and landed properties and to permit them to rent out those properties.
He also noted both developers and buyers of social housing will be offered preferential loan rates of around 6 percent.
(Read moreFrontier markets: Top opportunity or too risky?)
"We hope that will spark new interest in the property market," Ng said. VinaCapital's VinaLand closed-end fund, listed on the London Stock Exchange's AIM section, has around $466.5 million under management. The fund, which trades in U.S. dollars, peaked at around $1.70 in 2007; it is now trading around $0.44.
But while Ng sees value in the end-buyers, Roes is distinctly "wholesale" on his property picks, avoiding the "retail" finished products, which he still sees as too expensive.
He's avoiding the high end, especially high-end retail developments, but likes urban developments in tier-two and tier-three cities, where there's little competition. He also looks at industrial estates, commercial properties and some mall developments.
Among his top stock picks, Roes likes Apec Investment JSC, noting it's trading at just 2.5 times its 2014 earnings, with a 14 percent dividend yield. The stock has a $5.5 million market capitalization, compared with a net asset value (NAV) in excess of $100 million, he notes.
(Read more: Emerging markets: The comeback kid of 2014?) 
The company just sold 5 hectares of industrial park land near a new Samsungfactory expansion outside Hanoi for a 100 percent markup, with a profit equal to 25 percent of its market capitalization, Roes said.
Among other property plays, Roes also tips Thang Long Investment Group, which trades around 1.5 times its 2015 earnings, with a $3.0 million market cap compared with an over $100 million NAV, and Van Phat Hung, which has a $6.4 million market cap compared with its over $120 million NAV.
—By CNBC.Com's Leslie Shaffer; Follow her on Twitter @LeslieShaffer1

Buying debts enables foreigners entering VN property market


VietNamNet Bridge – Why are the Vietnamese debts so attractive to foreigners? The answer is that 70 percent of the debts have been mortgaged by real estate products.


foreign buyers, estate, debt, market
IFC, an arm of the World Bank, has expressed its will to get involved in the Vietnam’s process of dealing with bad debts. The institution can provide loans, buy debts and act as the intermediaries that connect foreign investors and the Vietnamese debt market.
TPG Growth LLC, Standard Chartered Bank has also said they are willing to buy Vietnamese debts. John Sheehan, a former senior executive of Lehman Brothers, also said a lot of foreign investors have got ready to spend money to buy debts.
The names of the professional institutions have brought a high hope to the Vietnam’s process of debt settlement. The stories of South Korea and Thailand about dealing with the finance crisis in 1997-1998 showed that foreign resources played a very important role in the debt settlement. It was estimated that 60 percent of the bad debts of the two countries was bought by foreign investors.
Trading bad debts proves to be a very attractive business. Lone Star Funds, established in 1995, for example, has become well known as a fund which specializes in buying bad assets during the crises in Canada, the US and Western Europe.
In Asia, the fund has poured money into the investment deals in Japan, South Korea, Indonesia and Taiwan, when the Japanese real estate bubble burst in early 1990s or the Asia crisis 1997-1998. The investment fund’s capital has reached $38 billion.
Analysts believe that Vietnamese debts are attractive in the eyes of foreign investors thanks to the attractiveness of real estate products. A high percentage of Vietnamese bad debts, possibly at 70 percent as stated by the Prime Minister Nguyen Tan Dung in late 2012, has been mortgaged with real estate.
The Vietnamese real estate market has cooled for a long time, which has made the real estate products’ prices decrease sharply. This brings the golden opportunities to the investors with powerful financial capability to jump into the market.
They can either buy the debts to obtain the real estate products and then transfer to the third parties, or funnel capital to continue the half finished products, and then sell the products when the market recovers.
There are a lot of half finished real estate projects for foreigners to invest in. A big office building project on Dien Bien Phu road in HCM City reportedly has been frozen since mid 2012. If the project is the collateral for a bank’s debt, foreign investors can acquire it at a low price. When the real estate market recovers, they can sell it for profit.
How about the price of the debt? According to Capital Services Group, as for the bad debts mortgaged with real estate, the best buy price would be 30 cent for every US dollar, a level attractive to buyers. In other words, the best buy price is 30 percent of the bad debts’ value.
The Vietnamese real estate market is hoped to warm up in the near future, as the policy makers have been trying to encourage foreign investment into the sector. The Ministry of Construction has proposed to allow foreigners to buy houses in Vietnam.
According to The Standard of Hong Kong, more and more Asian investors eye Vietnam, hoping they can make good profit there. The real estate price in Vietnam is more attractive than in other regional countries.
NCDT